Có một câu nói rất nổi tiếng: “phòng bệnh hơn chữa ”. Điều này đặc biệt đúng trong quản trị rủi ro tín dụng.. Do đó, doanh nghiệp cần thiết lập quy trình đánh giá và quản lý rủi ro tín dụng chặt chẽ, cân bằng trước khi quyết định cấp tín dụng thương mại, đồng thời duy trì theo dõi dòng tiền liên tục.
Hiểu rõ khách hàng là yếu tố nền tảng của mọi quyết định tín dụng.: hãy bắt đầu bằng việc phân tích rủi ro tín dụng thông qua đánh giá năng lực tín dụng của khách hàng và đàm phán các điều khoản thanh toán hóa đơn rõ ràng, phù hợp. Doanh nghiệp cũng có thể xây dựng các quy trình giảm thiểu rủi ro tín dụng nội bộ hiệu quả để phòng ngừa và thu hồi các khoản thanh toán quá hạn, Thiết lập hạn mức tín dụng.
Một trong những thông lệ quản trị hiệu quả là xác định hạn mức tín dụng cho từng khách hàng. Giá trị tín dụng được cấp không nên vượt quá ngưỡng mà doanh nghiệp có thể chấp nhận rủi ro.. Các phương pháp phổ biến để tính toán hạn mức tín dụng khách hàng bao gồm:
Ấn định một tỷ lệ phần trăm trên giá trị tài sản ròng của khách hàng (tài sản trừ đi nợ phải trả), thông thường khoảng 10%.
Tham khảo lịch sử tín dụng thương mại trước đây của khách hàng (thường có trong báo cáo tín dụng của họ) và lựa chọn mức giá trị phù hợp.
Ước tính nhu cầu thực tế của khách hàng thay vì cấp tín dụng vượt quá mức cần thiết..
Một biện pháp giảm thiểu rủi ro tín dụng khác là đảm bảo doanh nghiệp luôn duy trì một khoản dự phòng tiền mặt để sử dụng trong trường hợp khẩn cấp — tương tự như một quỹ dự phòng rủi ro.
Tuy nhiên, đôi khi quản lý rủi ro tín dụng đơn thuần là chưa đủ để bảo vệ doanh nghiệp. Bảo hiểm tín dụng thương mại vẫn là giải pháp đáng tin cậy nhất để bảo vệ dòng tiền trước rủi ro mất khả năng thanh toán và hạn chế đáng kể thiệt hại từ các sự cố rủi ro tín dụng khó lường — bao gồm cả việc được bồi thường trong trường hợp phát sinh nợ khó đòi.